Thứ Tư, 9 tháng 11, 2016

MỘT SỰ THẬT.

Chuyện các quốc gia tự quyết định cách thức và các kiểu ràng buộc quan hệ quốc tế là hiển nhiên. Philipines cũng không ngoài quyền tự quyết đó. Quan hệ đồng minh với Mĩ hay mặn nồng với Trung Quốc là việc của nhân dân và lãnh đạo nhà nước Phi.
Nhưng có điều này cũng là sự thật hiển nhiên : Mỹ chưa xâm lược theo nghĩa chiếm giữ đất của quốc gia nào trên thế giới, với VN và Phi cũng vậy, càng không, mùa này giờ VN và giờ Mỹ cách nhau 12 tiếng, chính xác với cụm từ nửa vòng trái đất, xa nhau, rất xa nhau. Trung Quốc với VN dù đã ký hiệp định Phân định Biên giới trên bộ nhưng dư luận về việc TQ chiếm đất của VN là rất lớn, chưa được giải mật. TQ đã chiếm đóng đảo của VN là thực tế khẳng định mới vài mươi năm gần,  đã tàn sát binh lính VN không vũ khí để chiếm đá ngầm là sự thật còn gần hơn nữa, đang bồi đắp các đảo, các đá chiếm của VN cũng đang khẳng định hôm nay. TQ đang ngăn cản không cho ngư dân Phi vào bãi cạn Scarborough cũng là một sự thật đang khẳng định,
Phi à! Là vậy. Có một sự thật đang được khẳng định.
VN a! Có nhiều sự thật đã, đang được khẳng định.
Chơi với ai? Như thế nào? Đã được một sự thật, nhiều sự thật khẳng định. Một sự thật.

Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2016

ĐÃ LÀM. ĐÃ ĐẾN.

Công an quận, phường đã ngăn chặn thành công, thậm chí bắt giữ được những người liều lĩnh đến dự các phiên toà công khai nhưng nhạy cảm.
Bộ công thương, mà trực tiếp là ông Thứ trưởng Vũ Văn Tám chủ trì hội thảo về nước mắm tại Kiên Giang đã "cho phép" thành công đại biểu Masan đến dự và phát biểu trên cả thành công tại hội thảo. Nói trên cả thành công vì chương trình không mời Masan, họ nhiệt tình tự đến dự, tự "được mời" lên diễn đàn để phát biểu sau khi đã cắt các dự kiến phát biểu khác của các đại diện đã mời
Đã cách chức từng giữ trước đó của một người, do để xảy ra sai phạm trong thời kỳ giữ chức, nhưng bây giờ mới phát hiện ra. Có thể sau này cũng phát hiện ra chủ trì hội thảo đã vi phạm công tác khi chủ động cho khách diện nước mắm công nghiệp không được mời họp, phát biểu tại hội thảo về nước mắm truyền thống đã nêu, khi đó sẽ cách chức bây giờ đang giữ.
Đã ghi nhận từ lâu tham nhũng cá nhân. Đã phát ngôn "những con sâu".
Đã ghi nhận tham nhũng lợi ích nhóm. Đã nói "cả một bầy sâu".
Đang ghi nhận có tham nhũng chính sách, loại hình tham nhũng nằm trong bộ óc của chế độ. Đang phát biểu "ta đánh vào ta"
Nếu coi tham nhũng như căn bệnh ung thư, thì ung thư đã đến đấy rồi, đừng đánh nữa, đánh nữa sẽ chết ngay, chết rất mau.
Đã làm. Đã đến.

Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2016

THUẬN THỜI.

Ngày thứ ba tuần tới lá phiếu bầu tổng thống Mỹ sẽ hiệu lực, với người chiến thắng tự trả chi phí dọn vào nhà Trắng.
Kỳ bầu Obama làm Tổng Thống nước Mỹ. Mình có theo dõi tranh cử rất sát và đã vui mừng cùng các diễn biến tranh cử cũng như việc Obama trúng cử.
Kỳ này theo càng sát hơn vì có yếu tố Donald Trump, theo cánh hiểu của mình là một đại gia Mỹ, tức một người rất giàu. Với cách hiểu này thì Donald Trump không có hay có rất ít kinh nghiệm hoạt động và nhận thức về chính trị, cũng theo mình chính trị chỉ đơn giản là chính sách cai trị. Bởi vậy mà theo sát để tìm hiểu về Mỹ quốc. Hillary Clinton thì đã quá quen thuộc lối diễn của Bà, quen tới mức khi Bà nghỉ chức ngoại trưởng Mỹ, mình đã già non về việc ứng cử Tổng Thống.
Cả hai đã tranh luận, mình đã nghe và thấy rằng : Kiến thức của họ rộng, sâu, đặc biệt tự tin trong tranh luận, dẫu có lúc họ giả tự tin. Mình khâm phục khả năng ứng biến trong tranh luận, với sự biến tấu rất nhanh của vấn đề đưa ra tranh luận. Với cách nhìn của người VN, mình thấy họ như hai người bạn hiểu nhau đang tranh luận vui trong một cuộc bia bởi đang cùng mượn bia tranh luận. Tới cùng, nảy lửa nhưng cùng hiểu, tranh luận chỉ để tranh cho người thứ ba nghe, xem, bởi vậy mọi liếc ngang, liếc dọc của người luận đều đến/tới và cho người thứ ba.
Diễn sâu, diễn tốt, tung hứng kỳ tài trong đảng, thậm chí tung hứng sẵn cho vai trò của Michelle Obama trong thời gian tới. Nhưng vì diễn nên mình lại thấy thiếu đi hứng thú ủng hộ cho một người và tự nghi ngờ rằng : Người nào làm Tổng Thống cũng na ná nhau, khác nhau duy nhất là người đó đại diện cho một đảng thực sự, như từ khi có nước Mỹ đến giờ. Vì vậy, với mình thì thứ hay nhất của nền chính trị Mỹ là đại diện hai đảng đã chuyền nhau cầm quyền tuỳ thuộc vào nhu cầu của nước Mỹ. Bên cạnh nhận thức hay nhất là nhận thức bài học hiệu quả : Chưa thể làm được cả hai việc trong cùng một thời đoạn. Phát triển kinh tế và nâng cao vị thế. Bài học này ít nhất đúng cho Mỹ. Ở VN mình chưa dám nghĩ có vậy không?
Tóm này : Khi cần chiến tranh (nâng cao vị thế/ uy tín/ vai trò) thì Cộng hoà, khi cần kinh tế phát triển thì Dân chủ, tất nhiên là cái nào cần hơn tại thời điểm bầu cử. VN mình gọi : Đúng xu thế khách quan. Mình rằng, gần với quan niệm thuận Thời sau khi cân lên đặt xuống Địa, Nhân. Thuận thời.