Thứ Ba, 13 tháng 10, 2015

BẠN MÌNH.

Đã từng cặm cụi mấy ngày để ghi lại một vài kỷ niệm về mình, về lớp và về trường nhân 50 năm thành lập Trường Trung học phổ thông Gang thép (1965-2015).
Đã có chút háo hức muốn gặp lại, nhớ lại, đã mơ những sẽ có của buổi đoàn viên. Đã có hứng muốn gặp, muốn vui về nhiều điều đang chộn rộn nghĩ. Đã từng nghĩ về những điều có thể? để nao nao là hôm ấy sẽ gặp ấy? buối ấy sẽ hàn huyên với ấy?. Ấy, ấy. vào buổi trường tổ chức sự kiện 50 năm thành lập và đón huân chương lao động hạng nhất (10.10.2015)!
Ghi lại rồi, ghi lại nhiều ấy chứ. Nhưng tự thấy câu viết ra chưa thanh, lòng nghĩ ra chưa thoát nên chưa đưa lên.
Và cũng đến 10.10. Gặp bạn, gặp bạn. Gặp lại. Gặp lại.
Nhưng.
Không phải điều đã nghĩ, đã tưởng, đã háo hức, rạo rực, đã nao nao. Không sôi nổi cuồng nhiệt, không cháy lên, không là lửa nữa, đã than rồi, than đang đỏ và than đang nóng. Không gặp lại, mà là gặp mới, bạn mới với bạn cũ, nay với người năm ấy. Mới trong cái ôm chặt không lời, không vồ vập, hồ hởi, mới trong sự lan tỏa, tan biến ưu tư bởi cái xiết giữa hai người. Cái ôm không là sự chạm nhau của cơ thể nữa, không bởi chạm vào, chạm đến mà hòa tan đấy, hòa tan bạn trong tôi, tôi trong bạn, hòa tan vào bạn vào mình. Mới trong lời hỏi thăm con làm gì? cháu đã lớn khôn? hỏi han sức khỏe của nhau, mới trong câu chuyện hàn huyên. Mới trong ánh nhìn của sự tận tâm, cảm thông với những hoàn cảnh sống khác nhau nhưng vẫn đang cùng nhau là bạn. Khác tất cả rồi, tuổi tác của mấy mươi năm người đã làm khác tất cả về nhau, hình hài, cách nói, âm điệu, khác tất, khác tất cả rồi. Vẫn bạn, chỉ là bạn thôi, chỉ còn bạn thôi. Khác tất, vẫn bạn. Bạn.
Bạn của mình, bạn của vợ mình. Gặp lại nhau là khởi đầu của tình cảm mới, một ấm áp dâng trào. Bạn mới của sẻ chia tấc lòng, của thấu hiểu cõi lòng. Cuộc đời đã dạy ta hiểu thấu về nhau dẫu xa vạn lý, tự hiểu thôi, hiểu mình nên hiểu bạn thôi, minh định để làm gì? Minh định có ý nghĩa gì trong tâm tưởng, trong tình bạn. Bao nhiêu? và bao nhiêu ư? Bao nhiêu cái gì? Nhiều, ít cái chi? ừ! Bấy nhiêu năm đủ cho ta hiểu về nhau, bấy nhiêu năm đủ cho ta minh định bạn mình, tình bạn. Thế là bạn mới, những người đang gặp của ngày hôm nay, đang gặp bạn mới. Bạn cũ xa rồi, đã là kỷ niệm, đã xa rồi, không gặp lại được, chỉ còn kỷ niệm. Những từng được gọi là tươi rói, ban đầu, vô tư, thần tiên, ăm ắp, tuổi thơ ấy, đã xa rồi, xa ngái. Đã là chiếm chỗ rồi, cái chỗ đã chiếm trong nhau : CHIẾM CHỖ.  Đúng lúc này chợt hiểu "không ai tắm hai lần trên một dòng sông", đúng lúc này chợt vang lên tiếng rơi khô khốc của viên sỏi kỷ niệm trong lòng giếng cạn. Xin xem VIÊN SỎI.
Đã là hôm ấy 10.10. Là điều đã nghĩ ra, đã tưởng ra. Đã qua.
Đang nay, thì thế : Bạn mới, mới trong tôi, tôi gọi bạn mình. Dẫu đã bạn tôi, đã là bạn vợ, cũng thể bạn mình. than đang đỏ và than đang nóng, tình "than", tình bạn, tình mình. Đúng lúc này chợt nhớ, mình đã viết YÊU THẾ. cũng thể đã yêu. Vào lúc này mình gặp, vừa gặp tình bạn mới trong tình bạn cũ, nên mình gọi : Bạn mình.
Dẫu "than", đã "lửa", vẫn là mong, vẫn chỉ mong THÀNH CỤ.  các cháu mình thôi. Mong nhỉ, mong lắm, mong  khôn thế? Bạn mình.

BẠN MÌNH.

Đã từng cặm cụi mấy ngày để ghi lại một vài kỷ niệm về mình, về lớp và về trường nhân 50 năm thành lập Trường Trung học phổ thông Gang thép (1965-2015).
Đã có chút háo hức muốn gặp lại, nhớ lại, đã mơ những sẽ có của buổi đoàn viên. Đã có hứng muốn gặp, muốn vui về nhiều điều đang chộn rộn nghĩ. Đã từng nghĩ về những điều có thể? để nao nao là hôm ấy sẽ gặp ấy? buối ấy sẽ hàn huyên với ấy?. Ấy, ấy. vào buổi trường tổ chức sự kiện 50 năm thành lập và đón huân chương lao động hạng nhất (10.10.2015)!
Ghi lại rồi, ghi lại nhiều ấy chứ. Nhưng tự thấy câu viết ra chưa thanh, lòng nghĩ ra chưa thoát nên chưa đưa lên.
Và cũng đến 10.10. Gặp bạn, gặp bạn. Gặp lại. Gặp lại.
Nhưng.
Không phải điều đã nghĩ, đã tưởng, đã háo hức, rạo rực, đã nao nao. Không sôi nổi cuồng nhiệt, không cháy lên, không là lửa nữa, đã than rồi, than đang đỏ và than đang nóng. Không gặp lại, mà là gặp mới, bạn mới với bạn cũ, nay với người năm ấy. Mới trong cái ôm chặt không lời, không vồ vập, hồ hởi, mới trong sự lan tỏa, tan biến ưu tư bởi cái xiết giữa hai người. Cái ôm không là sự chạm nhau của cơ thể nữa, không bởi chạm vào, chạm đến mà hòa tan đấy, hòa tan bạn trong tôi, tôi trong bạn, hòa tan vào bạn vào mình. Mới trong lời hỏi thăm con làm gì? cháu đã lớn khôn? hỏi han sức khỏe của nhau, mới trong câu chuyện hàn huyên. Mới trong ánh nhìn của sự tận tâm, cảm thông với những hoàn cảnh sống khác nhau nhưng vẫn đang cùng nhau là bạn. Khác tất cả rồi, tuổi tác của mấy mươi năm người đã làm khác tất cả về nhau, hình hài, cách nói, âm điệu, khác tất, khác tất cả rồi. Vẫn bạn, chỉ là bạn thôi, chỉ còn bạn thôi. Khác tất, vẫn bạn. Bạn.
Bạn của mình, bạn của vợ mình. Gặp lại nhau là khởi đầu của tình cảm mới, một ấm áp dâng trào. Bạn mới của sẻ chia tấc lòng, của thấu hiểu cõi lòng. Cuộc đời đã dạy ta hiểu thấu về nhau dẫu xa vạn lý, tự hiểu thôi, hiểu mình nên hiểu bạn thôi, minh định để làm gì? Minh định có ý nghĩa gì trong tâm tưởng, trong tình bạn. Bao nhiêu? và bao nhiêu ư? Bao nhiêu cái gì? Nhiều, ít cái chi? ừ! Bấy nhiêu năm đủ cho ta hiểu về nhau, bấy nhiêu năm đủ cho ta minh định bạn mình, tình bạn. Thế là bạn mới, những người đang gặp của ngày hôm nay, đang gặp bạn mới. Bạn cũ xa rồi, đã là kỷ niệm, đã xa rồi, không gặp lại được, chỉ còn kỷ niệm. Những từng được gọi là tươi rói, ban đầu, vô tư, thần tiên, ăm ắp, tuổi thơ ấy, đã xa rồi, xa ngái. Đã là chiếm chỗ rồi, cái chỗ đã chiếm trong nhau : CHIẾM CHỖ.  Đúng lúc này chợt hiểu "không ai tắm hai lần trên một dòng sông", đúng lúc này chợt vang lên tiếng tiếng rơi khô khốc của viên sỏi kỷ niệm trong lòng giếng cạn. Xin xem VIÊN SỎI.
Đã là hôm ấy 10.10. Là điều đã nghĩ ra, đã tưởng ra. Đã qua.
Đang nay, thì thế : Bạn mới, mới trong tôi, tôi gọi bạn mình. Dẫu đã bạn tôi, đã là bạn vợ, cũng thể bạn mình. than đang đỏ và than đang nóng, tình "than", tình bạn, tình mình. Đúng lúc này chợt nhớ, mình đã viết YÊU THẾ. cũng thể đã yêu. Vào lúc này mình gặp, vừa gặp tình bạn mới trong tình bạn cũ, nên mình gọi : Bạn mình.
Dẫu "than", đã "lửa", vẫn là mong, vẫn chỉ mong THÀNH CỤ.  các cháu mình thôi. Mong nhỉ, mong lắm, mong  khôn thế? Bạn mình.

Thứ Năm, 1 tháng 10, 2015

LẠI NHỚ . 10a(4).

Tối nay 01/10/2015. Đang ngồi nhắn tin cho bạn 10a hẹn gặp mặt năm nay tại trường vào ngày 10/10/2015. Ngày đó Trường Trung học phổ thông Gang thép tổ chức 50 năm ngày thành lập trường, thì lại nhớ 10a. rất nhớ 10a. Đọc lại bài này ở Blog của lớp 10a (LỚP CHÚNG MÌNH), thấy vui. Đưa lại đây như một kỷ niệm về trường, lớp cũ, cấp 3 Gang thép nhỉ, 46 năm vào, 43 năm ra, cũng gọi là nhanh. Cũng đã là nhớ.

LẠI NHỚ, 10a(4).

Tháng giêng là tháng ăn chơi, tháng hai nhớ chuyện, nhớ người mười a (10a).
Xin kể : Đọc thấy chuyện vui này, đoàn thám hiểm Việt nam đến chòm sao Nữ vương, thuộc quần sao Vương quốc nữ giới. Thấy lạ, một 10a trong đoàn thám hiểm hỏi, toàn nữ thế này thêm người bằng cách nào? Một công dân quốc tịch Nữ vương đáp, chúng tôi đặt chế độ tính toán nghiêm ngặt cho máy tính, khi nào thêm? thêm bao nhiêu máy tính lo?. 10A nói, thật buồn! thế thì sống làm gì? Công dân Nữ vương nói, Vậy chứ bọn mày thêm người bằng cách nào mà chê bọn tao? 10A trả lời, Khó nói lắm. Khó nói là sao? Sao, sao cái gì? Làm thì biết, nói sao cho được? Vậy bọn mày làm thử tao xem? Không làm được, bọn tao không mang người làm cùng đi đây. Bọn tao làm cùng được không? Có thể được, thử xem nhé? Ừ! ... Các công dân nhất trí cử chính Nữ Vương lên tàu cùng làm với một 10a. Sau một thời gian, Nữ Vương ra khỏi tàu mặt ửng đỏ rất đẹp, khuôn mặt mà công dân ở đây mô tả : "Chưa thấy bao giờ, ở Vương quốc này". Các công dân nhao nhao hỏi, Thế nào? Thế nào?. Nữ Vương đáp, Khó nói lắm, không tả được. Các công dân lại nhao nhao, Thì sao? Thì sao?. Nữ Vương bảo, làm thì mới biết, không làm không biết. Sau chuyến thám hiểm, các 10a dàn xếp mang một công dân Nữ vương về trái đất để hoàn tất thí nghiệm, vì theo thời gian trái đất thì chín tháng mười ngày thí nghiệm thêm người này mới kết quả.
Chuyện cũ 10a. Khi làm thí nghiệm đơn giản, cho axít Sun fua ríc (H2SO4) kết hợp cùng thuốc tím (péc măng ga nát ka li), phản ứng tỏa nhiệt dữ dội và bốc khói. Bọn 10a khi ấy (năm 1972) cùng với cô giáo dạy hóa của chúng, cô tên là Phục, đã làm này : Lấy tôn uốn thành hình máy bay, để thuốc tím vào, gài thêm một ống tiêm (dùng rồi) có chứa H2SO4, lại để sẵn trong lòng máy bay một ít giẻ tẩm dầu hỏa. Máy bay đã chuẩn bị vậy, được đặt trên một sợi dây căng sẵn dốc suống sân trường... sau bao đắng cay vì thất bại và nguy hiểm vì cháy nổ (không thể kể hết được, làm thì biết) ??? Chiếc máy bay ấy cũng vừa cháy, vừa lao xuống, ... cháy và lao xuống, sướng mê. Tự hào, tự hào lắm?
Một trong các 10a lớp chúng mình đã làm cả hai thí nghiệm kể trên, năm nay (2014) trong cuộc đập mặt (ấy gặp mặt chứ) các 10a hỏi bạn mình. Làm nào sướng hơn? Bạn đáp. Mỗi làm mỗi sướng, hồi trẻ sướng tinh thần, chỉ nghĩ đã sướng âm ỉ rồi, nghĩ về ấy là sướng âm ỉ mà ...
Nhớ lắm các 10a, bây giờ về già lại nhớ, nhớ tinh thần các 10a nhỉ. Chỉ nhớ đã sướng âm ỉ rồi. Cũng tinh thần.
Hình như thế hệ chúng mình, sinh vào khoảng năm hòa bình (1954) chỉ biết sướng tinh thần, nhớ tinh thần thôi, Tinh thần.