Thứ Ba, 29 tháng 7, 2014

GIÒ LỤA.

Hiện nay âm thanh của hai chữ này, đã không làm ta liên tưởng hình ảnh một lát nhỏ giò lụa trong đầu và ri rỉ nơi vị giác rồi. Đã qua cái thời thiếu thốn ấy rồi, thiếu thốn vì không được trồng, không được nuôi, không được làm vì cơ chế "cũ", cơ chế bao cấp.
Hồi ấy (những năm cuối thập kỷ 80 của thế kỷ trước), Tôi hay có dịp đi công tác ở Hà nội cùng anh Khiêm (Nguyễn Hoài Khiêm), Phó tổng giám đốc phụ trách sản xuất của Công ty. Xe chưa xịn như bây giờ, đường quốc lộ 3 chưa thuận như bây giờ, nên phải dậy sớm, đi sớm. Mỗi cuốc đi thường dừng ăn sáng ở Phổ yên, còn tối ăn tại dốc Vân (riêng đi cùng Anh Đệ - cũng Phó tổng - không được ăn, phải ăn ở nhà cả hai bữa), phía bắc cầu Đuống. Khi đó dốc Vân là một đoạn cong hẹp, một bên là đê sông Hồng cao hơn mặt đường khoảng hơn 1m, một bên là cánh đồng trồng mầu hoặc bỏ hoang thấp hơn mặt đường đến ngoài 3m. Bên thấp không vướng đê nên có khoảng năm quán ăn làm bằng gỗ, tre, sàn bằng mặt đường được đỡ bằng cột ở phía thấp. Lúc đó đi công tác rất vui vì được uống một, hai cốc bia hơi, được ăn sáng, ăn tối có thêm thịt, nhiều rau, nên được đi công tác là vinh dự : Đi công tác cơ mà. Lại đi công tác cùng Phó tổng nhé, rất oai, vài nhân viên đi cùng nhau đã oai rồi. Khi ấy Phó tổng là cái gì lớn lắm, Ô ấy chỉ ngồi ở phòng làm việc, chỉ vài nhân viên cao cấp, phải từ Phó phòng trở lên, Giám đốc Xí nghiệp thành viên mới được tiếp xúc nhiều, Phó giám đốc XN cũng ít khi được tiếp. Khoảng cách vật chất chắc cũng gần như bây giờ, ăn uống và sinh hoạt thì khác ít, nhưng một căn nhà ngói ba gian thì cán bộ, nhân viên khi đó chưa mơ, nên chẳng nghĩ, vả coi căn nhà là mặc nhiên nên ít nghĩ, chưa thắc mắc như nay. Cái trạng thái tâm lý một phần do ý thức xã hội, lãnh đạo thì có nhà nhà nước là rõ ràng, vật chất ít đến mức chẳng có gì để so sánh, đủ gạo ăn đã chả dám nghĩ tới thì nghĩ cái gì nhỉ?. Về giàu nghèo lúc ấy mình luận giải là này, giả sử là gấp 20 lần, nhưng 20 lần 1 chỉ là 20, 20 lần 100 thì là 2.000; 20 - 1= 19; 2.000 - 100 = 1.900; Khoảng cách giàu nghèo có tăng, nhưng thực ra hồi bao cấp lãnh đạo cũng đã có tiêu chuẩn trên và trốc rồi. Ngày nay lại thêm vật chất đa dạng và lối sống vô bờ nên người dân có nghĩ nhiều hơn, săm soi hơn. Là nói vậy, giờ quay lại chuyện đi công tác. Một buổi tối vào ăn ở dốc Vân, mấy anh em vẫn gọi như mọi khi và ăn bình thường. Chợt ở bàn bên có tiếng nói to : bở lắm, vứt, và tiếng văng tục : Đ.. ăn nữa, bở thế này đ.. thèm trả tiền. Mấy anh em cùng nhìn sang thì thấy mâm đó có ba người bặm trợn, có vẻ là dân đào vàng, trên mâm có một đĩa to giò lụa kèm mấy miếng ăn dở xóc trên đầu đũa lăn lóc trên bàn. Trời ơi, giò lụa sao thái miếng to thế, giò lụa mà chê bở, đến Phó tổng của ông mày mà không dám gọi giò lụa, mày chê bở???. Tất nhiên không ai nói gì (kể cả Ô Phó tổng Khiêm), nhưng sau khi mồn chữ O, mắt chữ A, mọi người im lặng ăn, xong, lên xe và im lặng đến khi về tới cơ quan, lấy xe đạp, đạp về nhà vẫn trong im lặng. Khác hẳn với mọi khi, được ăn ngon xong, lên xe chuyện chả nở như ngô mở ống nổ ngô.
Giò lụa của ngày hôm qua, khoảng cách giàu nghèo trong xã hội. Ở nước mình, những vấn đề đó là do thiết kế xã hội mà nên chăng. Khi xã hội đóng cửa, những người dám lách cửa, liều mạng đi đào vàng có giò lụa ăn và chê bở. Ô Phó tổng đủ ăn và có căn nhà ngói ba gian. Người dân thiếu ăn, ăn hột bo bo, ăn sắn chạy nhựa và có gian nhà trát vách thủng lỗ. Tỷ lệ giàu nghèo là bao nhiêu, lúc ấy chưa định giá bằng tiền, nên đâu có tỷ lệ, ai tính được nhà ngói ba gian gấp mấy lần nhà trát vách thủng. Nhưng mọi người chắc công nhận là khoảng cách ấy không nhỏ.
Đến nay vào cơ chế "mới" rồi, tiên tiến rồi, cập nhật hiện đại rồi, kinh tế thị trường định hướng rồi. Giò lụa hôm nay người dân được ăn nhiều, cũng có lời chê "bở", người dân đã có nhà mái bằng hai, ba tầng. Ô Phó tổng được giao hàng ngàn tỷ đồng (vốn nhà nước) nên có cuộc sống cũng sung túc, giò lụa đã là giò khác xưa rồi, nhà cửa và lối sinh hoạt thường nhật (thôi chẳng kể nữa) và khối tài sản (cũng nói làm gì) cũng rất khác xưa (riêng tài sản trong nhà - Chỉ có trộm mới biết tiền nơi đâu, vàng đâu, chỉ có trộm mới hiểu cần tìm đâu, lấy đâu - Báo đã đăng nhiều vụ trộm nhiều tỉ tại nhà các tướng và các quan.). Những người làm nghề tự do được lách luật (do là thân nhân, họ hàng của Ô Phó tổng) thành lập doanh nghiệp, cũng rất giàu, sân sau mà. Ô Phó tổng hàng ngày vẫn chăm chỉ làm việc, chăm chỉ ký hợp đồng ở sân trước, chuyển tiền của doanh nghiệp (nhà nước - tất nhiên rồi) thuê doanh nghiệp ngoài nhà nước, những đối tác tin cậy đã được định hướng (thân nhân mình, họ hàng mình mà không tin cậy nó sao, không định hướng vào nó thì định hướng vào đâu? Cây cao bóng cả làm chi. Che cho Con, Cháu, Chú, Dì, che ai?). Rất vui vẻ, tự nhiên, quần chúng, không tách biệt như xưa nhưng cũng rất nguyên tắc. Nói to, rất nghiêm túc : Này làm xong chưa,  phải đảm bảo tiến độ, chất lượng đấy. Cẩn thận nhé? cẩn thận vào???. Ô chủ doanh nghiệp đối tác đến nhà riêng Ô Phó. Thưa Bác, lần này Cháu gia công cũng được, cũng có lãi, Mẹ Cháu bảo Cháu thăm Bác, dạ, đây là phần công lao to lớn của Bác ạ. Ừ, để đấy, chuẩn bị đợt mới phải cẩn thận nhé, cẩn thận vào, cẩn thận không thừa đâu, làm ăn ngày càng khó, bọn nó để ý nhau nhiều hơn, thôi về đi, nhớ cẩn thận đấy. À này, Mẹ Cháu có khỏe không? Khỏe ạ, Mẹ Cháu vui lắm ạ. Vui là tốt rồi,! (Ờ mà thích "làm Dì" thì phải "trồng cây Dì" và "nuôi con Dì" thôi, nuôi nhưng sướng). Ông đã rất cẩn thận, cẩn thận hơn xưa nhiều, xưa không đọc cũng có thể ký được vì có "giò" đâu mà ăn, bọn cấp dưới chỉ thuần kỹ thuật có dám lừa đâu. Nay "ăn" giò khác nên phải cẩn thận, vả bọn cấp dưới cũng cần "giò" nên có thể lừa, cẩn thận vẫn hơn. Nay làm việc không oai, không thoải mái vô tư như xưa, được cái ngoài "giò" cố định, ngày nay rất nhiều "giò" lưu động, "giò Dì" cũng nhiều, cũng đáng công cẩn thận. Nhưng thậm chí về hưu rồi cũng chưa xong, đấy như thằng cha (lời của Ô Phó tổng - không phải mình, mình ít tuổi hơn, nên không gọi vậy được) Truyền đấy, vẫn kiểm tra, thanh tra lại tài sản đấy.
Nay xã hội tiền tệ hóa rồi, cây chỉ rồi, đời sống hơn xưa rồi, có ăn, có học rồi, "giò" nhiều lắm rồi. Nhưng người dân cũng biết nghĩ và so sánh rồi, biết cách phát hiện, tố cáo rồi. Họ bảo người giàu rất cần thiết cho quốc gia, nhưng người giàu phải là đầu tàu, phải kéo theo cái gì đó, phải làm giàu cho quốc gia, giàu vì phát minh, giàu vì làm chủ công nghệ tiên tiến. Như Bill Gates ấy, làm chủ công nghệ thông tin, sản phẩm bán trên toàn thế giới, kéo theo nhiều việc làm, đóng thuế lớn cho đất nước. Ở ta, như nguyên tổng Thanh tra chính phủ Trần Văn Truyền bị xác minh tài sản, như nguyên Chủ tịch tỉnh Nguyễn Trường Tô hô, tô hô cả "khúc giò" riêng và tô hô cả nhà khủng, cũng giàu nhỉ?. Những người giàu ấy, giàu theo kiểu ấy, ở ta nhiều lắm rồi, nhiều hơn hẳn các nước phát triển, nếu thua, chỉ thua ở nước Nga hậu Xô viết, thua ở Trung quốc mang màu sắc riêng thôi, không phân biệt mèo thôi. Có nghèo lắm một dân chúng của quan tổng Thanh tra, của quan đầu tỉnh ấy không?. Có không? mà quan tổng, quan tỉnh ấy giàu vậy.
Ngày nay. Giò lụa đã là một cái gì khác trong ngoặc kép, đã không còn là món tết âm lịch mới có mà đâu có với mọi nhà. Hồi ấy dù hết răng vẫn có thể nhai nhóm nhém một lát giò để thưởng thức, để thỏa mãn và mãn nguyện dù chỉ là ngậm vào. Đến nay, có thể là những khúc "giò lụa" như này, thèm nhỉ, vẫn thèm nhưng xơi được không? là hỏi tôi ấy, huống hồ Anh Khiêm đã ngoài thất thập. Nhưng Anh à, Anh còn thèm được không?
Đã đến lúc :
Ăn giò, ta chỉ ăn bằng mắt
Đếch nhúc nhích chi một tiếng khà.(*)
Đã đến lúc "đếch nhúc nhích chi" chưa những Anh bạn hưu của tôi :
Những là Tăng Tuấn, Hồng Hoài
Những Tân với Tạo đã ngoài ấy chưa?
Thế đấy. Cuộc sống với luật sinh - tử, thành ra : Lúc thèm giò này thì không có mà ăn, đến lúc nào đó, vẫn thèm nhưng không xơi được, lại đến lúc bày ra cũng chả thèm được nữa. Nhưng con người mà, hầu hết đều tìm mọi cách tích lũy các loại giò, "giò Dì" cũng tích, cứ tích vào, tích đấy, tích cho thỏa cái sướng. Dù cho :
Há mồm chỉ thấy lợi thui
Xung quanh chất ngất giò đùi, giò chân.
Thật là nghịch cảnh, Giò lụa.
Chú giải (*) : Xin nhại thơ Nguyễn khuyến :
Xem hoa, ta chỉ xem bằng mũi, 
Đếch thấy hơi hương một tiếng khà.
Trong bài Sơn trà.

Thứ Bảy, 26 tháng 7, 2014

YÊU THẾ.

Về hưu chợt nhớ Minh Tuấn, Hoàng Minh Tuấn. Nhưng Tuấn ơi, tuấn tú thì hiểu rồi, còn minh? minh trong thông minh, minh mẫn, hay trong thanh minh, bình minh đây?. Về hỏi Ông Già thử xem, Ông đặt nghĩa nào. Ờ mà minh gì cũng được cả, hiểu hay sáng cũng tốt đẹp cả mà. Còn mình, chợt nhớ là nhớ "Tuấn già" kia, nhớ cái biệt danh bám "chết" Tuấn ở cơ quan ấy? Nhớ những điều đã vận vào mình vào bạn ấy, với những điều ấy Tuấn lại là "Tuấn trẻ", trẻ đến già.
Thực ra trong cuộc sống hàng ngày mình thường gọi là thằng - thằng Tuấn - bởi đơn giản là hai  anh em hơi hiểu nhau, khi gặp riêng thường chuyện với nhau theo cách rất thô, thô lắm.
Chuyện nhé. Trong việc ấy, khi làm việc ấy nếu để mùi hương hóa học lấn át thì mất sướng mày nhỉ. Ừ, phải có mùi hương người, hương của người cùng mình ấy, cái mùi hương da thịt bởi một người ấy mới sướng bác ạ. Bôi làm chi, phết làm chi, cho mất đi hương người, tiếc lắm, chán phèo à. Thô lắm nhỉ? Có tinh không?
Mình viết thế này Tuấn nhé :
Gần nhau em tỏa hương đời
Chớ bôi, phết nhé hương trời của anh.
Hay viết này :
Mùi hương em cũng có thì
Bôi làm chi phết làm chi của trời.
Cũng là nhại Nguyễn Duy tý, thơ thuần hay, chữ thuần Việt thế này :
Chia dư đẹp vẫn không vơi 
chia không hết đẹp ông trời lấy đi 
hình và nét cũng có thì 
cất làm chi dấu làm chi của trời
Một khổ thơ, trong bài Nét và hình, Nguyễn duy. Với lời đề tặng Trịnh Công Sơn.
Người ơi, người cứ nuy ra, nuy hết ra, cái đẹp không vơi đi đâu mà ngượng, chỉ đẹp hơn thôi, nếu không nuy hết, còn kín chỗ nào thì ngang với ông trời đã lấy đi chỗ đó của tôi còn gì, phí hoài đi đấy. Cái hình của người, cái nét cong cong của người cũng có thì, có thời thôi, nếu cất, dấu đi, đến hết thì, cũng phí của trời đã ban cho người đấy, lúc đó muốn khoe (ra) cũng ứ thèm. Cứ khoe hết đi, khoe ngay lúc này đi, người nhé. Trời ơi, cất làm chi, dấu làm chi hỡi người. Nguyễn Duy khuyên khéo thế ai chẳng phô ra, Em đẹp không?. Mình mà học được cách khuyên này Tuấn nhỉ? mày khuyên được không.
Còn mình. Hai ta bàn về mùi hương tự nhiên của cơ thể, "thể hương" cũng kém cạnh gì? suýt soát Nguyễn Duy đấy nhỉ (có khi hơn cũng nên). Ngát thơm thuần khiết và thanh tao, rất riêng trên mỗi giọt, mỗi giọt hương người. Nguyễn Duy bảo nuy ra, Nguyễn Duy nhìn hình, nhìn nét người (xin xem THỈNH PHẬT. ). Ta bảo gần thêm nữa, thêm nữa, Ta nhận hương, nhận mùi người, Tuấn nhỉ. Mà tếu thế này, nếu trong đêm thì Nguyễn Duy botay.com để nhìn hình và nét, với ta, hương về đêm càng đượm, càng ngát nhỉ, có khi đọng trên người tao, người mày vài giọt cũng nên.
Lại nữa. Mình chép lại chuyện Thằng Tuấn (cho mình gọi vậy) đã kể trong một buổi chuyện vui giữa mấy anh em ở Ban Dự án 2. Chuyện kể trước mọi người nên không thô, rất sâu về tình người là khác.
Chuyện : Ở cụm dân cư, Bà trưởng ban hòa giải bảo rằng. Nếu đến nhà nào để hòa giải chuyện Vợ Chồng xích mích, thấy cả hai người đều to tiếng trách nhau, nói lẫy, giận hờn nhau, thậm chí vanh vách kể tội nhau thì sẽ hòa giải thành công, vì đôi ấy còn yêu nhau nên mới nói nhau như vậy. Đến nhà nào mà cả Vợ và Chồng đều nhẹ nhàng bảo, chẳng có gì đâu, đều một mực vâng, cảm ơn thì tốt nhất đừng nói nữa, đứng dậy cảm ơn lại và chờ họ ra tòa đi, vì họ không cần nhau, không yêu nhau nữa rồi. Thế đấy còn yêu thì còn nghĩ về nhau.! Còn yêu thì còn giận hờn, nói lẫy, còn trách cứ sâu cay, chua ngoa. Hết yêu là hết, không bàn về nhau nữa, mà bàn về cái khác, người khác, mùi hương khác, mùi yêu sắp. 
Ừ nhỉ, có lẽ thế nhỉ. Các bạn mình thường hay khuyên mình đại loại :
Nghĩ nhiều làm gì, mình nhỏ bé lắm. Để sức mà sống khỏe với Con, Cháu, nghĩ chi cho mệt đầu, hơi đâu mà nghĩ. Hoặc bạn có vẻ hơi bất mãn, giận hờn gì đó. Bạn nói đến các vấn đề lớn, đến một số khuyết điểm của các cơ quan, đoàn thể hoặc cơ chế có vẻ sâu cay.
Mình cũng nghĩ vậy, và tự kiểm điểm "nghiêm khắc" thì :
Bàn nhiều, cũng có giải thích. Có đồng tình với điều bạn bàn, có đồng tình với giải thích, nhưng không đồng tình cũng có. Thế thì hay hơn là cố giải thích, cố chứng minh rằng mình yêu, yêu lắm cuộc đời, cuộc sống và càng yêu cái mà mọi người hay đao to búa lớn khi nói đến tình yêu : Yêu nước. Chi bằng chép lại đây chuyện Tuấn đã kể ấy hóa hay, hóa hợp. Cảm ơn (thằng con nhà) Tuấn.
Mình xin nói rằng, mình thực yêu nên cũng có lúc biểu hiện cực đoan (không phải thời tiết đâu nhe - mình đấy nhe - xin xem  CƯỠNG BỨC. về cực đoan) thông qua lời nói, câu viết, thông qua cách dẫn giải vấn đề, như bạn đã nhận xét. Cái cực đoan của kẻ yêu tha thiết, yêu lắm.
Không yêu thì không biết, không bàn. Hàng ngày biết bao sự việc không liên quan, biết bao người lạ trôi qua mình, mình có bàn chi, nói chi, nhớ chi và nghĩ chi đâu.
Yêu thì đau, có yêu mới thấy đau những điều do người mình yêu trót hớ hênh hoặc hành động chưa phải lẽ, những điều để người đời cười chê. Yêu đời nên đau đời. Có yêu thì có tranh luận, có khi to tiếng, thậm chí giận hờn. Yêu thì bàn đến, nói đến, nhớ đến và nghĩ đến nhỉ. Yêu thì khuyên nhủ nhau mà, để đỡ đau mà.
Khuyên nhủ, thủ thỉ thù thì này, dủ dỉ dù dì này : Em mặc cái váy ấy mầu không hợp với lại nó hơi ngắn quá hay sao ấy. Em thấy hợp và vừa đấy chứ. Anh không thích?. Em thích mặc, Em thích. Ý Anh nói là, có khi người khác nhìn thấy quần trong của Em đấy, lúc Em sơ ý. Em sẽ cố gắng không sơ ý là được. Tránh thế nào được Em, ai để ý được mãi. Em đã nói không sơ ý mà. Sẽ có lúc Em ạ, lúc ấy thì?. Đã thế, Em sẽ có cách để không thấy. Cách sao?. ... Đây, thế này thì Anh dòm cũng chẳng thấy, có đâu mà thấy?.  ...   Ớ !!!.
Do mỗi người trong chúng ta yêu ghét khác nhau, nên với nhiều người cách yêu là vô cùng, cách ghét cũng vô tận. Khi nết yêu, kiểu ghét giống nhau, họ có xu thế tạo thành một nhóm và khác nhau, thành khác nhóm, với ranh giới rất mỏng manh, thậm chí với việc này tôi ở nhóm này, với việc khác tôi sang nhóm kia. Miễn yêu hết mình, yêu hết mùi, còn ghét thì "đôi tí" là đủ.
Ranh giới yêu vô tư và trong suốt thế này, nếu đổi yêu thì cũng dễ dàng thôi, vì dẫu đổi, dẫu yêu khác thì vẫn cùng dùng chung một "cái", cái cứ lồ lộ ra để được yêu khác nhau, lạ thật yêu khác nhau trên cùng một cái.  Yêu thế, cái kiểu yêu này.


Yêu thế cái hình nét này. Yêu thế cái mùi hương này. Yêu thế cái cãi vã này. Yêu thế cuộc đời này. Minh Tuấn à.
Thêm này : Xin cho biết, ai viết những từ này "đừng tắm, Anh đang về". Người đúng sẽ được thưởng, phần thưởng là cho người đó được khao anh, em, bạn bè một chầu vì đã chứng tỏ kiến thức uyên thâm về tình yêu.

Thứ Tư, 23 tháng 7, 2014

HÁM LẠ.

Tại mình, tại mình cả thôi, tại hám đọc để tìm hiểu, để biết thì được biết liền.
Chuyện này. Đọc tít  TÌM LỜI GIẢI CHO NHỮNG CÂU HỎI LỚN   hám luôn, đọc liền thì thấy thế này :
- Trích : Tổng bí thư yêu cầu Ban Kinh tế Trung ương phải là một đầu mối thu hút, tổng hợp, chưng cất chất xám, trí tuệ, kết quả nghiên cứu của các cơ quan, đơn vị khác về các vấn đề kinh tế - xã hội... để cung cấp những thông tin có chất lượng cao nhất cho Trung ương, Bộ Chính trị, Ban bí thư.
Điều này là hiển nhiên với cách dùng từ có thể khác, hoặc cho Ban, Bộ, Cơ quan, Đơn vị khác
- Trích : Hơn 6 tháng trước, trong cuộc làm việc đầu tiên với Ban Kinh tế Trung ương, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng có giao đề bài rằng tình hình kinh tế - xã hội tiếp tục rất khó khăn, đặt ra những câu hỏi lớn và Ban Kinh tế Trung ương phải cố gắng đưa ra cho được lời giải đúng.
Mình giao đề bài rằng : Tình hình thế giới ngày càng phức tạp, đặt ra những câu hỏi lớn và ... và rằng : Tiến lên chủ nghĩa còn lâu dài và tiếp tục rất khó khăn, đặt ra những câu hỏi lớn và ... lại rằng : Nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa tiếp tục khó khăn, đặt ra những câu hỏi lớn và ... để rằng : " Ba làm sao trả lời con hết được, khi cuộc sống đang lên nhiều câu hỏi ngổn ngang" - lời bài hát.
- Trích : 3 “vừa” và 3 “hơn” (tiểu mục, xin không cóp chi tiết tốn giấy).
Với "3 vừa" . Một anh tổ trưởng tổ sản xuất, trong cuộc họp thường kỳ (1 tháng/ một lần) nói : Tháng trước chúng ta "đã thực hiện được “3 vừa”: Vừa đảm bảo hoàn thành toàn diện nhiệm vụ công tác theo kế hoạch, vừa đáp ứng các nhiệm vụ đột xuất phát sinh, vừa tập trung cho các nhiệm vụ lớn, quan trọng về tổng kết x năm đổi mới và phục vụ các Tiểu ban chuẩn bị Đại hội Đảng" bộ Xí nghiệp lần thứ (bao nhiêu tùy vào năm phát biểu - giống như x đã đổi trước đó). Xin lỗi mình trộn ngô vào gạo, nhưng trong trường hợp này ngô và gạo như nhau mà, có ai đọc thấy vấp đâu.
Với "3 hơn". Một Cháu học sinh 30 năm trước nói : Cháu "xác định sẽ còn tiếp tục nỗ lực với tinh thần vở sạch hơn, chữ đẹp hơn, học sáng tạo hơn.".  Một vận động viên điền kinh nói cao, xa, nhanh hơn. Lần này thì trộn sỏi vào ngô cũng như nhau nhỉ.
Xin hết trích Chú tác giả LÊ CHÂU, để nói rằng nếu viết dư này, các cháu cuối 9x chưa hết lớp 12 còn viết hơn tôi gấp tôi vạn lần (xin lỗi đã múa rìu qua mắt các cháu nhé).
Các Bác (ấy nhầm - có một Chú) trong ảnh đẹp này có buồn không, bài báo viết về công việc trọng đại của hai Bác và Chú đấy, trên trang chuyên nghành kinh tế của cả nước Việt nam mình đấy.


Trách ai, trách mình. Hám "lạ" quá, tưởng đọc được "lạ" theo "tit", tưởng được "tạ quen", hóa đọc bài các cháu tập viết văn theo mẫu, trong buổi học văn. Nên trách mình là đúng rồi. Hám lạ lắm vào.