Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2013

VÔ CHIÊU

Lại tiếp chuyện của các Anh, Chị bạn hồi lớp 7, bữa nhậu đó do mình mời, vì nghĩ rằng các Anh, Chị rất dễ tự ái trong trường hợp này nên mình đã cẩn thận nhắc nhà hàng phục vụ chu đáo. Đến lúc ăn mình mời mọi người rót rượu, mấy chị không dùng rượu thì dùng nước có ga và thật ngạc nhiên là họ rót ra bát vì không thấy cốc tại bàn, với thói quen cố hữu của một anh nhân viên hạng bét chuyên hầu xếp, mình giật mình trước phản ứng ấy và nghĩ rằng đã có lỗi không nói phục vụ chuyển cốc đến. Để sửa sai mình lấy cốc và bát mới từ bàn con bên cạnh mời các Chị thay, các chị lại thản nhiên rót sang cốc và sau đó ăn bằng bát cũ đã dính nước ngọt. Đến lúc này mình hiểu ra các Chị không cố ý trách mình ( nói theo kiểu bọn mình là : chơi nhau ) và chợt ngộ : Vô chiêu thắng hữu chiêu. Vâng vô chiêu, lấy cái bản chất, cái thói quen của mình để vô tư đối sử với người, với đời mà không cần để ý đến thái độ, ý tứ của người đối diện. Vâng hữu chiêu, con chó hoang nhìn thấy con chó nhà khúm núm cụp duôi và nhìn vào mắt chủ nên dã lẳng lặng đi ra khỏi nhà để sống đời hoang dã, dù bạn giữ thế nào cũng không ở lại. Vô chiêu, mang cái bất biến để ứng phó với cuộc sống đầy biến động, mang yêu thương hóa giải mọi đối sử không yêu thương, đãi người bằng bản tính không nghi kỵ người. VÔ CHIÊU và HỮU CHIÊU như Chị và Em, Em xin lỗi vì có thoáng hiểu Chị đã cố ý đối sử không tốt với Em, Chị vô chiêu và thằng Em hữu chiêu.
Xin xem TIỂU CHỦ tại Blog này để hiểu : Lại tiếp ...

Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013

TẦN CÚC

Mình có Ông bạn khi nói chuyện với nhau thường xưng anh tôi, khi nói về bạn, mình thường gọi "hắn" vì sàn tuổi nhau. Hắn nói ít, sống nội tâm nhiều, sống tương đối đơn giản và rõ ràng, đặc biệt ít suy diễn nên không quá khích bao giờ, bản tính đúng với tên gọi cha mẹ đặt : TẦN, tần tảo, chịu khó, chịu thương (và cả yêu nữa ,chịu yêu), nhưng mà mạnh (Chắc thế, vì sống giỏi với cô vợ kém gần hai chục thì chả gọi là chịu yêu và mạnh yêu thì là chi ) tên họ đầy đủ : Nguyễn Mạnh Tần. Cuộc đời và quan hệ cuộc đời của bạn tôi được tôi khái quát thế này, là hình vuông vê góc, là hình tròn có cạnh, có chút lãng mạn trong công việc và có chút nghiêm túc trong vui đùa. Bạn sinh năm 1955, tuổi ất mùi, mệnh thủy, thủy trường lưu, một dòng suối ở vùng trung du điển hình , không có gềnh thác, nước chảy đều trong năm không cạn mà cũng không có lũ bao giờ ( cái này do lưu vực của suối nên nước phát sinh không quá nhanh và không kiệt ). Bạn có các thói quen cố định trong công việc và trong cuộc sống mà người ta gọi là niềm tin, rất tin cuộc đời và tin việc mình làm, có lần Bạn nói cùng Mình : Nếu Tôi đi ra khỏi nhà mà chưa cài ( khóa ) thì cũng không áy náy gì về vệc ấy. ( Chú thích : Chữ khóa trong ngoặc vì chữ cài rất hay trong trường hợp này, Tôi bật mí sau ). Bạn yêu thơ, có lẽ rất yêu là khác, vì đã có lần vượt trên thói quen cố hữu, Bạn lên đọc thơ trong buổi liên hoan văn nghệ ở cơ quan, lần đó Bạn đã thoát xác, thực sự thoát xác. Cái người kém hai chục, ở bên Bạn cả cuộc đời này có tên gọi một loại hoa , hoa Cúc. Hình Nàng thế này (đại diện) :


Nàng đắng mà ngọt, tính bình và hơi hàn, tuyệt vời phù hợp với người đầu đau (không phải đau đầu ), chả thế mà trước khi gặp nàng, đã có lần Bạn tôi phải nằm viện tới hàng tháng, tôi phải nhờ vài vàng tặc - bạn vàng ấy mà - trông hộ vì chứng này, từ khi gần nàng đến nay chứng ấy còn đâu. Bạn tôi học điện, Nàng học cơ, TẦN CÚC, CÚC TẦN rất thơ, rất lãng mạn ( đừng nghĩ sang ý khác bạn nhé ), Cơ điện, điện cơ rất duyên nghề, duyên bạn và duyên tình. Bây giờ xin bât mí chữ cài ở trên, xin đọc BẬT CÚC trong blog này và liên hệ để tự thưởng cho mình một nụ cười duyên, nếu là bạn đọc nữ thì thêm vành tai ửng đỏ, duyên của bạn, duyên của mình, mình cũng thế và bạn cũng vậy.
Tôi tặng người yêu thơ, khổ thơ của một Nhà sư tác giả :
Từ núi lạnh đến biển im muôn thủa
Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan
Cười với nắng một ngày sao chóng thế
Nay mùa đông mai mùa hạ buồn chăng
Từ khai sơn lập biển, đỉnh đá trên núi lạnh Hymalaya cao 8.849m, hạt muối dưới vực Mariana của biển im muôn thủa sâu 10.994m, đó là kích thước vật lý đo được cách nhau 20 ngàn mét theo chiều đứng, còn đỉnh đá trong thơ cách hạt muối bao nhiêu, vô tận trong thơ, trong thiên nhiên và trong tinh yêu TẦN nhỉ. Vô tận và mãi mãi, mãi mãi không tan cái hạt muối ấy, hạt muối cuộc đời, hạt muối tình yêu. "Cười với nắng" trong cuộc đời là hữu hạn, dù cười ba vạn sáu ngàn ngày của cuộc đời vẫn là hữu hạn, bởi đời ta sống trong " nay mùa đông mai mùa hạ ". Buồn chăng, cười chăng.
Tôi sẽ tặng vợ của bạn tôi, bài thơ Tôi viết về Hoa Cúc vào năm 1979, khi Tôi yêu lắm một người có tên là Cúc. Sẽ tặng Cúc vào một dịp nào Em nhé.
Nói thêm : Anh bạn Tôi là Phó của Anh Hoài mà Tôi đã có dịp nói trong HOÀI ở blog này, dòng suối đều đều bổ xung nước cho sông dài, cuộc sống gắn bó hữu cơ và thú vị biết bao. Nguyễn Mạnh Tần - Vũ Hồng Hoài, suối và sông. Đó là tình bạn.

TIỂU CHỦ.

Mấy ngày nghỉ đi nhậu với các bạn học hồi lớp 7, toàn những Ông, Bà nông dân đặc tuổi từ 61 đến 63 (thời đó các Anh, Chị con em nông dân đi học muộn, học hết lớp 7 là thôi ở nhà làm ruộng ). Chuyện nọ sọ chuyện kia sang chuyện đổi tiền, mình cậy cập nhật anh tẹc nẹc hàng ngày bèn giảng giải là không đổi tiền, là Ông Thống đốc ngân hàng đã nói vậy,  là ..là ..  rất hùng hồn. Ông anh Dụng 63 tuổi, cháu chắt lít nhít một đoàn cười mủm mỉm hỏi mình : Tôi nghe nói chính phủ đang bàn đổi lại tên nước phải không ? mình : vâng. Thế không bàn đổi tiền thì là gì ? nếu tên nước mà đổi thì đến cái tờ giấy chú viết hàng ngày còn viết lại dòng đầu tiên nữa là. Mình ớ người ngậm đến mấy cái hột thị. Anh tiếp : Các Chú viết trên mạng là tiểu nông có mục tiêu là tiểu chủ, có tri thức tiểu trí, quan hệ theo kiểu tiểu thương, hành động theo kiểu tiểu xảo phải không ? Anh là tiểu chủ, thế chú là gì chủ ?  trung chủ à ? đại chủ à ? các Chú ăn, nói theo mà cũng không hiểu họ nói một đằng  ... mình lại ngậm thêm vài hột nữa. Chị Hà thủng thẳng : Nhỏ  mấy, bé thế nào thì cũng  là chủ, tự do, tự tại, ăn ngủ do mình, sướng khổ theo mình, chả bao giờ thương khóc vay mượn.
Mình bâng khuâng miết đến hôm nay không hiểu các Anh, Chị là TIỂU TRÍ hay ĐẠI TRÍ đây.