Thứ Ba, 3 tháng 7, 2012

CŨNG CHẢ CÒN CÁCH

   Sáng nay nghe tin VTV thấy: Bộ trưởng Vũ Đức Đam nói rằng Chỉ tiêu giảm lạm phát xuống một con số năm nay của chính phủ có thể hoàn thành. Mừng lắm!
   Nhớ năm 1972 mình đi bộ đội, khi đó tổng động viên nên nhập ngũ đa số là sinh viên đại học. Vì cùng lứa tuổi và trình độ nên dễ thân và hiểu nhau, hiểu cả những điều lớn như lối sống, chí phấn đấu của nhau, cũng vì là sinh viên nên đa số có tác phong sinh hoạt không hợp môi trường quân đội như mặc quần ống loe khi đi ra ngoài doanh trại, cắt tóc không đủ 3 phân... vì vậy đã đùa nhau: muốn vào Đảng nhanh chỉ cần ba lần bị phê bình trước cờ sau đó phấn đấu tốt là được. Mình nhớ có Nhậm ở bên máy nổ (chạy máy phát điện cho thiết bị chiến đấu) đã làm gần như vậy và đã được kết nạp sau sáu tháng quân ngũ (chắc là Đảng bộ muốn làm gương cho bọn láo nháo tụi mình), người được kết nạp đầu tiên trong trung đội chỉ huy (thuộc đại đội pháo phòng không 100 ly độc lập - ngang tiểu đoàn). Sau này khoảng năm 2000 Nhậm là Đại tá Lữ đoàn trưởng một lữ đoàn của Quân khu 1 và nghe nói chuẩn bị đề bạt lên Thiếu tướng Phó tư lệnh quân khu, nhưng rất tiếc lại bị kỷ luật (nghe đâu là do tranh chấp nội bộ) về nghỉ hưu luôn. Buồn lắm!
  Thế mới biết cuộc đời này có lúc buồn lại như âm ấm niềm vui, có lúc mừng lại như rưng rức nỗi buồn. Cũng chả còn cách nào? cuộc sống mà.

Thứ Hai, 2 tháng 7, 2012

TÍNH CÁCH

   Mình cho rằng mình chưa đọc được định nghĩa về Tính cách ở đâu, nhưng mình tạm diễn dịch Tính cách là cái cách đã thuộc về một người thường thể hiện khi đối diện với những biến cố gặp phải. Nếu vậy thì có Tính cách Dân tộc không? Nếu có thì có nên thay đổi Tính cách để thay đổi Dân tộc không? Lằng nhằng vậy để quay về bài viết CƠ HỘI của mình.
   Nếu muốn có CƠ HỘI chắc phải thay đổi cách đối diện với biến cố làm càn của Trung Quốc, thường trong các biến cố kiểu này ta nhún nhường nhưng kiên định và đặc biệt lịch sử đã chứng minh ta kiên cường trong chiến đấu bảo vệ độc lập dân tộc để rồi bảo vệ được. Nếu Trung Quốc chỉ làm càn liên doanh khai thác thậm chí đơn phương khai thác chứ không có chiến tranh thì sao? kiên cường vào đâu? thậm chí kiên định cái gì?. Có cách nào hoá giaỉ?. Vậy thì nhún nhường trong thời đại này có nên không? Không nên! Mà bình đẳng trong quan hệ, bình đẳng mà nói rằng: Nếu xâm phạm Tôi nổ súng trước. Nhân dân và Nhà nước cùng nói vậy trên tất cả các kênh nên không?
Thay đổi để thay đổi.